Posts Tagged ‘bánhcuốn’

Ba’nh cuo^’n (part II)

June 28, 2007

Quote of the day: “you can’t be any worse at faking. Lại tiếp tục chuyện bánh cuốn hồi nhỏ cho hết nốt cái sự nhớ bánh cuốn đi.

Hồi đó hè hay ra Hà Nội chơi, thế là tuần nào cũng phải có 1-2 ngày xin bà ngoại năm trăm, một nghìn chạy xuống đầu ngõ tìm bà bán bánh cuốn với cái thúng nhỏ đặt cạnh cột điện. Ngồi gần như bệt xuống đất trên cái ghế chắc chỉ to như 2 chiếc guốc cộng lại, ngắm từng động tác gỡ bánh nhanh và đẹp đến mê hồn. Bánh cuốn này thì ko có nhân, chỉ ăn với chả, ăn ko có vị ngọt của nước chấm trong Nam nhưng cũng rất …. thoả lòng và ấm…bụng . Hồi đó thì ko biết cái thứ ngon lành ấy được gọi là bánh cuốn Thanh Trì, xin trích dẫn 1 đoạn từ đây:

Bánh được làm từ gạo gié cánh, tám thơm, tráng mỏng như tờ giấy… Bánh cuốn Thanh Trì không có nhân, thường được xếp thành từng lớp trong lòng một chiếc thúng, trên phủ tờ lá sen hay lá chuối, lá dong… Người bán bánh thường đội thúng bánh trên đầu, di dạo bán trên phố phường Hà Nội. Khi gặp người mua, người bán hàng sẽ hạ thúng xuống, lần giở từng lớp bánh cuốn mỏng, tách từng lớp bánh sao lá bánh cuốn khỏi bị rách. Trên mặt lá bánh cuốn điểm những cọng hành lá màu vàng, nâu đã được phi qua trên chảo. Mỗi lớp bánh cuốn đó sẽ được sắp xếp gọn lại trên đĩa, lần lượt từng miếng bánh một được đặt cạnh nhau. Sau đó, với một nhát kéo, tất cả các lá bánh cuốn được cắt đôi. Công việc tiếp theo là nhấc một nửa đầu bánh cuốn mới cắt đó, đặt lên trên nửa kia để người thưởng thức có thể nhìn thấy rõ từng lớp bánh cuốn tráng mỏng như giấy.à Quả lả một nghệ thuật.

Cái món bánh cuốn này thì tất nhiên không thể thiếu nước mắm/nước chấm được rồi. Thậm chí theo mình, nước mắm còn chiếm tới 60% khẩu vị của món này ấy chứ. Những chỗ nào mà không pha sẵn nước chấm để trong cái bình trên bàn thì thể nào mình cũng phải xin thêm nước chấm. Cũng giống như ăn bột chiên, miếng bánh mà ko được nhúng ngập trong nước chấm thì chẳng nên ăn làm gì. Nước mắm ngoài hàng thường bao giờ cũng ngọt hơn ở nhà (trong SG ấy), thậm chí ở mấy cái xe đẩy bán bánh ướt trước mấy cổng trường học thì có khi ngọt như nước đường. Thế nhưng bây giờ lại có vấn đề vệ sinh thực phẩm nữa. Ăn uống ko cẩn thận là đứt như chơi, nên cũng phải tránh bớt mấy cái thứ ngọt như đường dụ dỗ trẻ em đó đi. Giờ sành điệu là phải tự pha nước mắm .

Tất nhiên còn tùy thuộc vào trình độ người pha , nhưng nước mắm ở nhà tự pha cũng có cái ngon riêng của nó. Có thể pha đủ thứ gia vị vô tư, nhưng để ăn với bánh cuốn ngon thì phải là nước mắm Phú Quốc đúng chất, có vị cay ớt hiểm, có chút đường, thêm vị chua chanh tươi, và cả ….. vị phèn nước giếng nữa chứ (đùa thôi , thời buổi này nhà nhà dùng nước tinh khiết đóng thùng, lấy đâu ra nước giếng mà đòi). Hồi còn ở nhà, hầu như sáng chủ nhật nào mẹ cũng đi chợ mua bánh cuốn, giá tươi, dưa chuột, hành thơm, và xào thịt băm để làm bánh cuốn theo kiểu… nhà mình. Kiểu nhà mình tức là kiểu nửa Nam nửa Bắc, ko nhân thịt nhưng thịt vẫn rất nhiều; ko bánh tôm nhưng lại có dưa chuột, rau thơm, nước mắm tự pha; không giống ai nhưng vẫn ngon bá cháy.

Ở nhà thì bao giờ cũng làm rất nhiều, ăn hết được bữa bánh cuốn buổi sáng thì no đến chiều luôn . Nhưng mà đến chiều đi chơi về mà chưa hết bánh thì lại chén bánh cuốn tiếp chứ ko chịu bỏ xót. Hô hô, bánh cuốn nhà mình muôn năm.

No^~i nho*’ ba’nh cuo^’n (part I)

June 26, 2007

Dạo này cảm thấy rất yếu đuối và thua kém bạn bè về nhiều mặt, nhất là độ nhảm. Các anh các cậu ai cũng có những entry để đời, người người ngưỡng mộ; trong khi mình thì lại bận rộn với những vấn đề hết sức ruồi bu nhưng ăn uống, chơi game, thể thao, và coding. “Anh em ơi nhìn nè!! Uống Milou sức khỏe dồi dào.” Trời, ko biết có phải các anh ấy uống Milo ko mà có vốn nhảm phong phú và tràn trề như vậy, hay là uống sữa cô gái Hà Lan?? Mình biết các anh đều bận rộn với công việc đàn đúm, nhậu nhẹt, vậy mà vẫn có thời gian sáng tác được những kiệt tác kinh điển như thế thật là đáng khâm phục. Thôi thì tự biết sức mình có hạn, ko đú nhảm nổi với các anh, xin viết về chủ đề khác vậy.

<< Lại Warning: Bài này hết sức sướt mướt tình cảm nồng nàn cao độ, các anh chị em nên chuẩn bị giấy ăn, khăn tay để thấm nước …………….. miếng >>

Tự nhiên hôm qua có người bạn rủ đi ăn bánh cuốn, không có nhân thịt, chỉ với vài lát chả thôi, nhưng cũng ngon ko chịu được . Cũng khá lâu rồi không có dịp nhớ đến chứ đừng nói là ăn. Cảm xúc tràn về dạt dào, bát ngát bao la, nên mới có cái entry này đây. Cái món đơn giản chỉ: “làm từ bột gạo hấp tráng mỏng, trong có thể cuốn nhân hoặc không nhân” (Wikipedia) thế mà không hiểu sao mình lại nhắc đến ngay mỗi khi có ai đó hỏi nhớ món gì nhất ở nhà.

Ở bên Mỹ này món này ko được chuộng như phở, ăn không no bằng cơm, làm lại mất công hơn nên ko phải tiệm ăn Việt Nam nào cũng có. Có mấy tiệm to ở Orlando, FL hình như cũng có nhưng mà cũng lẫn trong cái thực đơn to đùng nên cũng chẳng bao giờ mình gọi. Thành ra, mấy năm trời ở đây, mỗi lần có dịp sang Cali là gần như đều bắt bạn bè chở đi ăn bánh cuốn bằng được. Lần gần đây nhất cũng đã hơn nửa năm rồi hồi đám cưới bạn Linh, cũng có chuyện tự nhiên giờ nhớ ra nên cũng phải tự nhiên kể luôn .

Đi ăn bánh cuốn cùng 2 bạn gái xinh đẹp ở cái tiệm gì đông như giặc ở khu Little Saigon (quên tên rồi-hình như là ở góc Bolsa với Wesminton), muốn ăn sáng mà phải đứng chờ ngoài trời lạnh cả mấy chục phút khổ sở phết. Ăn uống trò chuyện rôm rả xong, mình xung phong làm nhiệm vụ cao cả trả tiền: bước hiên ngang được 2 bước ra quầy thấy nó treo 1 cái bảng nhỏ, mặt mình tái xanh, quay ngoắt lại bàn năn nỉ mượn tiền 2 bạn gái để trả. Thậm chí còn ko đủ tiền tip, nên phải chạy vội ra xe, sợ mấy thằng bồi nó chửi, nhục như thú …. Các bạn đoán đi, cái bảng chỉ có 2 chữ thôi (ai biết rõ rồi thì thư thư cho mấy bạn ở VN đoán đã nhé).

Quay lại vấn đề bánh cuốn: Bây giờ nhớ lại thì chắc tại hồi nhỏ mình ăn bánh cuốn hơi bị nhiều nên mới khoái khẩu vậy.

Hồi cấp 1, nhà còn ở NĐC, có một hàng bánh cuốn lề đường gần đó mà hầu như sáng nào cũng ăn trước khi đi học. Mình gần như bao giờ cũng là khách hàng đầu tiên, thậm chí có hôm còn phải đứng đợi ông bác chủ quán dọn bàn ghế ra nữa. Buổi sáng buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở, nhưng ngồi xem bác chủ quán làm bánh là lại háo hức lạ. Mỗi lần cho một muôi bột nhỏ, xoa đều lên bề mặt miếng vải đã căng trên miệng nồi hấp. Sau khi bánh chín, ông dùng đũa to gạt ra đĩa, lúc này có chị con gái bác (chết, thì ra mình thích ngắm chị chứ ko phải gì , mô phật) mới cuộn thêm nhân gồm một ít thịt vai nửa nạc nửa mỡ, tôm, băm cùng mộc nhĩ, nấm hương đã xào chín với các gia vị như mắm, hạt tiêu… [1]. Bốn năm cuốn nóng hổi (như cái hình trên kia kìa), ăn cùng với vài lát chả quế, ôi ngon không thể tả . Mình ăn bánh cuốn của gia đình này mãi đến khi chuyển nhà đi chỗ khác, thế mà đến tận cấp 2-3 mà vẫn thỉnh thoảng vẫn đạp xe ngang đó buổi sáng để ăn, không biết giờ còn bán không.

Hôm nay tạm dừng ở đây, mai viết tiếp.