Ngày 05 tháng 06 năm 2005: chính thức hào hứng đi làm.
Ngày 05 tháng 06 năm 2008: chính thức nộp đơn xin nghỉ việc sau một thời gian dài quằn quại suy nghĩ.
Hồi đó trong khoa tin học của trường mình có một ông thầy người Anh khoảng 30 tuổi, cũng vui tính nên khá gần gũi. Nhớ là có lần ổng ngồi kể chuyện, bảo là từ năm 19 tuổi đến nay ổng chưa giờ ở yên 1 chỗ quá 3 năm: lúc thì học Oxford, lúc thì cao học ở Mỹ, lúc thì đi làm cho công ty ở London, rồi sang Florida dạy học, v.v… Một cách vô tình thế nào, tự nhìn lại mình cũng thấy giống thầy ở cái chu kỳ thay đổi 3 năm này (ít ra là thay đổi về mặt công việc/mục tiêu trung hạn).
Cái sự đi về VN lần này của mình sẽ đánh dấu sự bắt đầu của kế hoạch 3 năm lần thứ 3. 2 lần trước thì mục tiêu lần lượt là tốt nghiệp đại học và mở rộng quan hệ/kiếm tiền/kiếm kinh nghiệm ở một cty tin học tại Mỹ.
Mục tiêu của lần 3 năm này thì chưa rõ ràng lắm, nhưng chắc cũng sẽ sớm hình thành khi bắt đầu về VN làm việc
. Cũng chẳng thể biết được hết “nhiệm kỳ” này mình sẽ làm được cái gì, có hoàn thành mục tiêu hay không? Nhưng đó là chuyện của 3 năm nữa, còn bây giờ thì: I’m going home. ![]()
Một số bạn quan tâm hỏi thăm tại sao lại về? Đây là một câu không khó nhưng để trả lời đầy đủ thì có khi 6 cái blog entry cũng không bày tỏ hết nỗi lòng được
. Tuy nhiên sẽ cố gắng phân tích tóm tắt vài gạch đầu dòng cho câu trả lời ở đây:
Trong bài viết “Du học sinh- Về hay ở?“, anh Lĩnh có ví dụ một số trường hợp để tham khảo sau: ![]()
I. Các trường hợp nên ở lại
- Bọn ngu dốt
- Bọn hoang tưởng
- Gái xấu, gái già, hoặc gái vừa già vừa xấu
- Những người vay mượn để đi du học tự túc
- Những người học những ngành quá cao siêu
- Học ngành kinh tế
- Học ngành văn hóa
- Học ngành kiến trúc và quy hoạch đô thị
- Các bạn nhà giàu và có sẵn cơ sở kinh doanh, quan hệ ở nhà
Anh Lĩnh là người mà bạn Q rất ngưỡng mộ, nên tuy có vài chỗ không cùng quan điểm, nhưng anh nói rất đúng: “ở lại Tây làm chó cún, kiếm vài chục nghìn một năm, không đủ cho em các bác ăn sushi, thì ở lại làm gì.” Phải nói ngay là tuy thuộc vào trường hợp số 4 của phần II, nhưng nhà bạn Q chẳng phải giàu có gì. Nếu mà nhà mình có của ăn của để, xe hơi máy bay thì mình đã về từ ngay khi tốt nghiệp như bao đại thiếu gia khác rồi chứ chẳng ở đây 3 năm làm chó cún làm gì.
Tất nhiên làm chó cún ở Mỹ thì cũng còn tốt chán
. 3 năm đi làm đã phạm không ít sai lầm nhưng cũng học được rất nhiều bài học kinh nghiệm quý báu. Nhưng bây giờ thì thật sự là chán làm ở đây lắm rồi, trong khi trình độ mình thì hạn chế nên việc chuyển công ty sang làm cho Microsoft hay Google để thay đổi không khí thì khó hơn lên trời. May mắn là trong chuyến đi Houston cách đây vài tháng mình đã kiếm được một việc rất tốt ở Việt Nam. Tốt ở đây là tốt một cách tương đối: Tiền thì tất nhiên ko thể so với tiền làm ở Mỹ được, quan trọng là công việc có lẽ sẽ rất hứng thú và có rất nhiều cơ hội để “có thể kiếm tiền triệu (USD)” như lời anh Lĩnh
. Hehe, thời buổi kinh tế khó khăn cứ nói bừa lên thế cho hoành tráng, ai tin được thì tin.
Bên cạnh điều kiện việc làm quan trọng, thì những khía cạnh về đời sống, văn hóa, và con người cũng đã được cân nhắc đến:
- Ở Mỹ môi trường sống trong lành, nhẹ nhàng, nhưng ăn uống chán nản khó khăn. Ở VN tuy phải chịu ồn ào khói bụi, nhưng đổi lại là thiên đường ăn uống. (đời sống)
- Ở Mỹ tuy đông bạn bè nhưng thường lại ở xa nhau; chỉ thỉnh thoảng mới lợi dụng ăn ké, ở ké, đi chơi ké được. Ở VN bạn bè còn đông hơn, lại ở gần, nên có thể ăn ké, nhậu ké, bar/clubbing ké thường xuyên hơn. (con người)
- Ở Mỹ các thể loại giải trí đời sống tinh thần có phong phú hơn VN nhưng do yếu tố con người ở trên nên ko tận dụng triệt để được. Thôi thì về VN thỉnh thoảng đi xem phim rạp Diamond/ hài kịch Idecalf đỡ cũng được. (văn hóa)
- Ở Mỹ trên lý thuyết thì phải ít gái Việt hơn ở Việt Nam
. (cái này ko biết phải liệt vào mục nào ???)
Cuối cùng, học lỏm đâu đó được câu: “Plan for the worst, but hope for the best.” Dù điều kiện để về nhà có tốt thế nào, nhưng mình cũng đã nghĩ đến trường hợp thất bại. Giả sử kế hoạch làm giàu không thành công, hay đơn giản không thể sống được ở môi trường Việt Nam sau nhiều năm đi xa (sốc văn hóa ngược gì đó) thì sao? Đơn giản thôi, thất bại thì có thể làm lại, không sống được ở VN thì đi chỗ khác sống. Thời buổi kinh tế thị trường mở cửa thế giới phẳng như hiện nay thì thiếu gì chỗ để đi mà tại sao cứ phải ru rú ở 1 góc Atlanta làm gì? Cùng đường lắm thì quay lại năn nỉ sếp hiện thời nhận làm để quay lại Mỹ, chẳng lẽ hắn lại từ chối mình
. Cứ n
ghĩ lạc quan cho dễ, tính nhiều nhức đầu lắm.
Tóm lại là mỗi người mỗi khác, nhưng ai ở trong vị trí của mình cũng sẽ quyết định đi về VN mà thôi. Bây giờ thì vé đã mua, email đã gửi, dấu đã đóng, bút đã sa, gà đã chết, ai có thắc mắc thì hi vọng entry này giải thích được 1 phần nào đó. Có điểm gì chưa thỏa mãn thì cố gắng đợi 3 năm nữa rồi chửi bới cũng chưa muộn nhá. Dài quá rồi, peace out thôi.
Tags: compare_contrast, job, thought
June 5, 2008 at 5:32 am |
Hỏi 1 câu không liên quan gì đến entry: Sao mình add bạn hoài mà bạn không accept dzị? Dù sao cũng bạn bè mừ :icon cáu kỉnh:
June 5, 2008 at 6:21 am |
Ban oi, viec nen hay ko la o chinh minh. Da quyet roi, viec gi phai giai thich dai dong cho mat cong. Lam nhu la nan ni thien ha vay…
Ve VN di cho minh con co nguoi hoi duong. ^^
June 5, 2008 at 7:35 am |
Ở Mỹ trên lý thuyết thì phải ít gái Việt hơn ở Việt Nam . (cái này ko biết phải liệt vào mục nào ???) -> Cai nay` mot liet vao muc “Gia Dinh”, hai la liet vao muc “Giai Tri” :p
June 5, 2008 at 7:43 am |
Không nhậu ở US được thì hẹn ở Vn vậy
June 5, 2008 at 8:34 am |
Wow. I am inspired. You gave me assurance about my decision to go home.
June 5, 2008 at 9:34 am |
ơ, cái trường hợp nên ở số 1 và 2 nghe thế nào í ạ. Nếu mà ngu dốt mới lại hoang tưởng thật thì làm gì đã đc ở lại in the 1st place ^^
cái ở hay về này em nghĩ là personal liking thôi. Đã ko thích ở rồi thì thế nào chả lí lẽ ra đc cớ để về. Anh ở đc 3 năm cũng coi như là hết trách/nghĩa vụ rồi nhỉ
June 6, 2008 at 1:37 am |
Thiết thực nhất là mày nên lên kế hoạch quen em nào lâu dài, rồi cưới vợ cho ba má mừng … 3 năm sau 27t mà chưa cưới được thì tao cá mày 40t vẫn lông nhông =))
Về công việc thì mày trước tao 3 năm còn về ” gia đình ” chắc tao trước mày 3 năm wa’ hahaha
June 6, 2008 at 6:27 am |
He, cũng chả quick cm đc nên lại phải vào đây nói nhảm :”( I đọc cái Phi Vũ Mỹ Điệp với Tiếng Chuông j j đó nên đâm ra hâm mộ mấy thanh niên trí thức như các hạ với Tấn giáo chủ. Qua mấy entry nhảm nhí của u, tự lấy tay cho vào nách nhe răng cười chút xíu cũng xả đc ối thứ. Thanks!
June 6, 2008 at 8:14 am |
Bác Lĩnh viết hay fết….
Chú viết như fò….
June 6, 2008 at 8:38 am |
ung ho chu’….
June 6, 2008 at 9:17 am |
Lau roi kg vao blog cua chu doc…anh hoan toan ung ho cai ke hoach 3 nam cua chu nhat la 2 cai mua I va II, cai nao cung dung het hahhaa.. Anh cung nhu chu thoi co nghia cung da mua ve roi va chuan bi ve thoi .o day chan bo me….noi chung….biet dau ve Vn lam dai gia …san chan dai …..Chuc chu ve VN vui ve nhe…kg chung mai mot lai hen ho an uong an choi gi day.
June 6, 2008 at 9:40 am |
muc Tinh yeu – Loi song
June 6, 2008 at 10:06 am |
@SuongMai: See u at home.
@Mikami: tao ko viết thì mày biết được bác L viết hay thế nào chắc?? Trả tiền đi, thằng khốn.
@Kai: Lâu rồi ko nói chuyện nên comment kiểu này muốn gây sự phải ko? Tôi đi năn nỉ chị cho tôi về chắc??
@(_|_): Đăng báo được ko anh? Mà thôi, đăng báo anh lỗ vốn tôi chứ được gì.
@MrBunny: Chú cũng biết nhậu cơ à, hẹn ở VN vậy.
June 6, 2008 at 10:37 am |
về thì về mẹ nó đi,trước khi về còn chửi rủa nữa,hehe, chẳng phải khi không mà bao nhiu nhân tài thế hệ chúng ta 0 ở lại mà bỏ về hết tuy cũng chẳng phải loại nào trong mục II, tao thấy thèm làm thì ở lại còn thèm ăn chơi nhậu nhẹt thì cứ về đây hết
June 6, 2008 at 10:51 am |
Good luck buddy. Quyết định không làm cún con nữa để đi làm bull-dog ở nhà…
“Ở Mỹ các thể loại giải trí đời sống tinh thần có phong phú hơn VN” <– not really. Ở ViệtNam có thể ăn chơi giải trí đú đa đú đởn, rong chơi lởn quởn suốt. I sometime (i.e.g most of the time) overwork and under-entertained here.
The guy at my work always says:
“Drive Fast, Take Chances”
Take it and drive forward, faster!
June 6, 2008 at 11:04 am |
Đm, thế mà sáng nào tao đi làm cũng thấy một đống người đứng trước Đại sứ quán Mỹ!!!!!
June 6, 2008 at 11:58 am |
Bạn Quang nói thiếu một chút. “Ở Mỹ trên lý thuyết là ít gái Việt mà đã tốn kém như vậy (theo thiển ý của entry trước) thì ở VN không biết tiêu tốn đến cỡ nào”. Nhất là tình hình là lương bạn Quang ko cao như lương Mỹ, trong khi hết 3 năm nữa thì tuổi đã cao, phải tranh thủ đi chơi với nhiều em để đa dạng hóa danh mục kiếm vợ để vừa hài lòng mình, vừa hài lòng 2 cụ. Chi bằng ở lại Mỹ, lương cao, ít lựa chọn, đỡ tốn kém, không phải cân nhắc yếu tố 2 cụ nhà trong công cuộc tìm kiếm mẹ hiền, à ko, vợ hiền.
Hihi, nói thế thôi chứ biết bút đã sa, gà đã chết, cảnh báo rủi ro thì đã muộn. Không ở được thì xem như 3 năm gap years
June 7, 2008 at 2:18 am |
anh ve VN, 2 nam nua em tot nghiep den cong ty anh xin viec nho’ dung que^n em nhe
June 7, 2008 at 6:13 am |
hey ban hien neu ve VN thanh dai gia xay cao oc thi nho loi hua nam xua cho tui lam pho’ giam doc do’ nghen
tui se o day ren duc kinh nghiem cho ngay duoc Q dai gia tuyen dung
June 11, 2008 at 11:17 am |
Q di tien phong ah, anh em se ung ho, he nay P ve, co gi di nhaauu sau…
June 12, 2008 at 1:07 am |
Quang , em ve truoc don duong. Vai nam nua, anh tra? het cai no*. an ti`nh roi anh ve sau nha’. Chuc may man .
June 12, 2008 at 2:25 am |
cool, wait for me.
June 12, 2008 at 9:16 am |
anh nói gì, làm gì thì tôi cũng ủng hộ hết mình vì tôi rất ba phải!
P.S.: về đi tôi giới thiệu gái/club các thể loại cho!
June 19, 2008 at 2:11 am |
Anh, quyet dinh giong em roi. Em cung co jobs offered nhung quyet dinh ve nha. No nan cua em voi anh ve VN hua se tra by Tet hehe duoc khong anh.
Good luck cho ca anh va em.
By the way, cau chinh xac cua no la “hope for the best, plan for the worst”. Day la cau em thich nhat trong Bourne Ultimatum