Đã lâu lắm rồi không viết gì. Tất nhiên, cuộc sống vẫn đã tiếp diễn, có quá nhiều thứ đã xảy ra đáng để ghi lại, chỉ là mình để tự bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, những cuộc vui, các mối quan hệ, v.v… Đêm nay, lại cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái, nên nằm dài thư thả cố gắng viết vài dòng.
Hãy nói về cảm giác thoải mái. Có nhiều lý do để cảm thấy thoải mái: một phần vì tấm ga trải giường mới mua nằm rất sướng sau khi tắm đêm mặc cho thời tiết nóng nực oi bức đến không thể chịu nổi. Một phần vì nhà mình sạch bong nhờ công mẹ và em gái đã tốn cả buổi chiều hôm qua quét dọn hộ từ trong ra ngoài. Nhìn nhà gọn gàng sạch sẽ thật thích, quả đúng là: “Nhà sạch thì mát, bát sạch dùng Sunlight”
Mà thoải mái nhất có lẽ là khi được về nhà sau gần 1 tuần nằm viện không vất vả. Nói không vất vả vì … thật ra chẳng vất vả gì: bệnh tật thì nhẹ nhàng, hồi phục cũng nhanh, nằm phòng cũng máy lạnh đầy đủ, có người chăm sóc ăn ngủ suốt ngày. Dù gì thì dù, bệnh viện cũng vẫn là bệnh viện, và cái kém thoải mái nhất lại khỏng phải đau đớn vì bệnh tật hay tiêm chích gì mà chính là việc không có internet. Lúc nào cũng bồn chồn, quay qua quay lại không biết phải làm gì. Mà đấy là đã có edge access để check và trả lời email ngày 2 lần, và một vài lần trốn viện ra ngoài dùng net rồi đấy. Thế mới biết thế hệ mình phụ thuộc vào máy tính nói chung và internet nói riêng đến chừng nào.
Hãy nói thêm về bệnh viện. Chưa kể thì chắc mọi người cũng biết thừa là mình sắp than vãn, chửi bới cái chủ đề này. Mang tiếng là viện Răng hàm mặt trung ương mà mọi thứ đều chẳng ra gì. Bác sĩ bị quá tải, cau có thì đã đành, đến y tá, nhân viên thu tiền, thậm chí đến bà lao công dọn dẹp phòng cũng gắt gỏng quá thể. Chưa làm gì mà đã quát nhặng xị cả lên. Nhưng đã mang tiếng là người bệnh thì vào đến đây ai cũng phải cúi đầu dạ thưa 1 phép. Cứ làm như làm trái lời bà lao công thì sẽ không khỏi bệnh được không bằng.
Ở trong viện vài ngày, nhìn đâu, gặp gì cũng thấy trì trệ, quan liêu, chậm chạp, và ì ạch của hệ thống. Có vô số quy trình có thể cải tiến, tự động hóa nhưng KHÔNG… Người ta thà dùng đến 4 y tá để ngồi nhập sổ sách, viết đi viết lại tên người bệnh và bệnh án còn hơn là để những người đó làm giấy tờ cho bệnh nhân ra viện và nhập viện. Vì rằng quy định đã rõ ràng: 11h mới được ra viện mặc cho bác sĩ đã cho phép từ 8h sáng, và 1h30 mới được nhập viện mặc cho bệnh nhân ôm đầu máu đứng đợi ngoài hành lang.
Còn nhiều ví dụ nữa, nhưng viết nữa thì sự thoải mái chắc chắn sẽ biến mất. Thôi 1 bài ngắn cho 1 tối ở nhà thoải mái.

